Dear Những người bạn vô hình,
Tôi từng bị tâm thần phân liệt - tôi đi học bị cô lập bị soi mói bị bắt nạt - tôi từng nghĩ tới chuyện kết thúc cuộc đời - nhưng trong một đêm khó chịu với những vết thương lòng - tôi mơ thấy những người bạn nhỏ không thấy rõ mặt - sao đêm đó trong đầu tôi lại có thêm vài người bạn nhỏ đang nói chuyện cùng tôi nhưng người bạn đó rất dễ thương - họ nói chuyện cùng tôi, coi phim cùng tôi , ca hát cùng tôi họ là nhưng người bạn của tôi - tôi biết bản thân không bình thường rồi nhưng thà tâm thần còn hơn sống một cách bình thường để bị đánh , bị cô lập, bị bắt nạt - nhờ những người bạn này tôi có thêm động lực sống để vui đùa cùng họ - vào một này tôi ....tôi không còn tìm thấy họ trong đầu nữa họ biến mất rồi tôi chỉ tìm thấy một câu nói vang vọng trong đầu mình " hãy sống tiếp "- tôi tin họ sẽ không hại tôi - tôi sống tôi phải sống theo lời họ thì họ ngày nào đó sẽ trở lại chứ ???